05 June 2012

Hai cánh cửa (bilangual)




Bài học về Đức kiên trì và Sự hy sinh

Ngày xưa, có hai cánh cửa cùng chung sống trong một ngôi nhà. Cửa phòng khách đẹp lộng lẫy, còn cửa phòng  tắm chỉ là một chiếc cửa hết sức bình thường. Cả hai cùng có một cuộc sống kinh khủng. Ngôi nhà đầy ắp những đứa trẻ hư, luôn dập và đạp cửa ầm ầm. Đêm đến, khi mọi người đã yên giấc, hai cánh cửa lại trò truyện về số phận hẩm hiu của mình.


Cửa phòng khách lúc nào cũng ốm đau, mệt mỏi, sẵn sàng nổi khùng. Thấy vậy, cửa buồng tắm an ủi bạn: “Cậu đừng lo, chuyện bình thường ấy mà. Trẻ con là thế, chúng sẽ sớm học cách mở đóng cửa thôi. Hãy kiên trì đợi thêm một thời gian và cậu sẽ thấy mọi chuyện khá lên”.

Cửa phòng khách bình tĩnh được một thời gian. Nhưng rồi một hôm, sau bữa tiệc lớn với vô số những cú dập và đạp của bọn trẻ, cửa phòng khách không chịu đựng được nữa, nó nói: “Thôi được, thế là đủ! Lần sau nếu kẻ nào còn dập cửa, ta sẽ gẫy cho xem. Để cho bọn nhóc một bài học”.
Lần này, nó không còn nghe theo lời khuyên của cửa phòng tắm nữa. Ngày hôm sau, ngay khi bị dập một lần, cánh cửa phòng khách gãy tung. Cả ngôi nhà huyên náo. Bọn trẻ được cảnh báo phải cẩn thận. Cửa phòng khách rất lấy làm đắc chí. Cuối cùng nó cũng được nếm mùi vị ngọt ngào của sự trả thù. 
Nhưng chỉ sau vài ngày, những người chủ của ngôi nhà đã chán ngấy sự bất tiện của chiếc cửa gẫy. Thay vì sửa chữa, họ quyết định thay nó. Chiếc cửa phòng khách bị tháo rời  và ném ra ngoài, ngay cạnh đống rác.

Cánh cửa xinh đẹp nằm đó, tiếc nuối điều mình đã làm. Vì không thể kiên nhẫn chờ đợi thêm một chút, nó đã trở thành đồ bỏ đi, chờ ngày trở thành mùn cưa. Trong khi đó, người bạn của nó, cánh cửa buồng tắm bình thường, vẫn ở nguyên vị trí , và được bọn trẻ hết sức nâng niu…

Thật may, cửa phòng khách cũng không phải kết thúc cuộc đời trong đống mùn cưa. Một người đàn ông nghèo khó tìm thấy nó trong đống rác, và dù cánh cửa đã bị gẫy, đó vẫn là cánh cửa tốt nhất mà ông có thể tìm thấy cho căn nhà tồi tàn của mình. 



Đến lượt mình, cửa phòng khách vô cùng hạnh phúc vì lại có cơ hội được làm cánh cửa thực thụ. Và nó hãnh diện chấp nhận những khó chịu của công việc nặng nhọc – làm cánh cửa.

Bài họcTinh thần hy sinh giúp bạn đối mặt với hoàn cảnh khó khăn và chờ được tới khi mọi chuyện cải thiện.



Dịch từ tập truyện Giá trị Giáo dục của Pedro Pablo Sacristán
Bác sỹ Nhi khoa 

English Version:

That’s Enough!

There were once two doors in the same house. One was a beautiful living-room door, and the other was just an ordinary bathroom door.

What they had in common was that both led awful lives The house was full of naughty children who were always slamming and kicking the doors. 
Each night, when everyone was asleep, the doors would talk about their miserable fortune. 

The living-room door was always sick and tired, ready to explode with anger, but the bathroom door would calm him down, saying: "Don't worry, it's normal. They're children, they'll soon learn. Put up with it a little longer and you'll see that things will improve."

And so the living-room door would calm down for a while. But one day, after a big party and innumerable slamming and kicking of the doors, the living-room door finally lost it, saying, "OK. That's enough! The next time someone slams me I'm going to break, and they'll learn a thing or two."

This time, he did not listen to the bathroom door, and the next day, the first time he was slammed, the living-room door broke. This caused a great rumpus in the house, and the children were warned to be more careful. This filled the living-room door with satisfaction. Finally he was tasting sweet revenge. 

However, after the first few days of this, the owners of the house got tired of the inconvenience of having a broken door. Instead of mending the door, they decided to replace it. The old door was removed and thrown outside, next to the rubbish.

There lay the beautiful living-room door, regretting what it had done. For not being able to put up with things for just a little longer, it now found itself discarded, waiting to be turned into sawdust. Meanwhile, his friend, the ordinary bathroom door, remained in its place, and the children were treating it with greater care...

Fortunately, the living-room door did not end up as sawdust. Instead, a very poor man found him amongst the rubbish, and although the door was broken, the man knew that this door was the best he would be able to find for his poor house. The door, in turn, was happy to have the chance to be a proper door again, and to graciously accept the discomforts of a job as hard as being a door.

Moral of the story
The spirit of sacrifice helps you to put up with difficult circumstances until things improve.


Pedro Pablo Sacristan



No comments:

Post a Comment