05 June 2012

Một bông hoa mỗi ngày (bilangual)


 Bài học về Lòng trung thực và Sự hào phóng


Ngày xưa có hai cậu bé sống trong cung điện cùng gia đình, cha mẹ họ làm công cho Đức Vua. Một trong hai người quen biết và rất quý một bạn gái. Cậu muốn tặng cô gái một món quà. 

Một hôm khi đang đi dạo trong cung cùng bạn trai, cậu bé nhìn thấy một cái bình to cắm đầy những bông hoa rất dễ thương. Cậu quyết định rút một bông để tặng cô bé, yên tâm rằng sẽ không ai phát hiện ra.


Ngày hôm sau, rồi hôm sau nữa, sau nữa… cậu lại lén làm như vậy. Cho đến một ngày, Đức Vua phát hiện ra hoa trong bình bị mất, chỉ còn lại vài bông. Ngài tức giận ra lệnh triệu tập tất cả mọi người trong cung.



Khi tất cả có mặt đông đủ, cậu bé định thú tội nhưng người bạn đã ngăn cậu lại, nói rằng làm vậy sẽ phải hứng chịu cơn thịnh nộ của nhà vua. Toàn thân cậu bé tê dại vì sợ hãi. Thế nhưng, khi nhà Vua xuất hiện, cậu lại quyết định tự thú. Cậu bé vừa dứt lời, Đức Vua nổi giận lôi đình, nhưng khi nghe cậu giải thích vì sao mình lấy hoa  thì Nhà Vua chợt mỉm cười và nói: “Ta không thể nghĩ ra cách tốt hơn để dùng những bông hoa này”.  



Từ đó, cậu bé và Nhà Vua trở thành những người bạn thân thiết. Cả hai tiến tới phía bình hoa,  rút ra hai bông xinh đẹp, một tặng cho cô gái và một dành tặng Hoàng Hậu.    

Bài học đạo đức: Vượt lên sự sợ hãi và nói lên sự thật là điều rất khó khăn, nhưng cuối cùng mọi chuyện cũng đâu có tồi. 


Dịch từ tập truyện Giá trị Giáo dục của Pedro Pablo Sacristan
Bác  sỹ Nhi kho



English Version:


A Flower a Day

Once upon a time there were two friends who lived in a palace with their families, who worked in service of the King. One of these boys knew a girl he liked so much that he wanted to give her a present.

One day, he was walking with his friend in the main palace hall, and he saw a big vase filled with the loveliest flowers you could imagine. He decided to take one to give to the girl, thinking that no one would see him do so. He did the same thing the next day, and the next, and the next... until, one day, the King noticed how few flowers were left in the vase. He was so angry that he called everyone in the palace to assemble.

When they were all before the King, the boy thought he should say it had been him who took the flowers. However, his friend told him to be quiet, because the King would be terribly angry with him. The boy was paralysed with fear, but when the King came near he decided to confess.

As soon as the boy said that he had done it, the King went red with anger, but on hearing what the boy had done with the flowers, a smile appeared on the King's face, and he said,
"I couldn't have thought of a better use for my flowers."

And, from that day, the boy and the King became great friends. They went to the vase and took two of those wonderful flowers, one for the girl, and the other for the Queen.

Moral of the story:

Overcoming fear to tell the truth is difficult, but in the end it isn’t so bad.

Pedro Pablo Sacristan



No comments:

Post a Comment