05 June 2012

Nỗi sợ hãi 'mềm mại - mịn màng' (bilangual)




Marina sợ bóng tối vô cùng. Khi đèn tắt, mọi thứ trong phòng đều trông như quái vật. Ngày nào bố mẹ cũng nhẫn nại giải thích cho cô bé, rằng những thứ đó không phải là quỷ. Marina hiểu nhưng không thể cưỡng lại cảm giác sợ hãi khi bóng tối tràn về.



Một hôm, dì Valerie tới thăm nhà. Dì là một phụ nữ phi thường. Valerie nổi tiếng vì lòng dũng cảm và những chuyến thám hiểm. Một số chuyến đi đã được Dì ghi lại thành truyện, thành phim.


Marina muốn chiến thắng nỗi sợ bóng tổi của mình. Cô bé cứ thắc mắc vì sao Valerie lại dũng cảm vậy, và liệu đã bao giờ Dì biết sợ chưa?

“Ồ, nhiều nữa là đằng khác," - Dì trả lời - "hồi còn nhỏ Dì cũng sợ trời tối đến chết khiếp đi chứ. Dì không ở nổi trong đó lấy một giây".  




 Marina ngạc nhiên vô cùng. Làm sao có thể tin một người dũng cảm đến vậy lại từng sợ bóng tối?

" Dì sẽ tiết lộ bí mật cho cháu, Marina ạ. Chính các bạn nhỏ khiếm thị đã dậy Dì cách trở thành người dũng cảm. Các bạn ấy không thể nhìn, và nếu không có bí quyết chiến thắng bóng tối thì các bạn sẽ phải sợ hãi suốt đời đúng không?".

"Đúng ạ!" Marina tán đồng. "Dì cho cháu biết bí mật đó đi!", cô bé giục giã.

"Tất nhiên rồi. Bí quyết nằm ở đôi mắt. Các bạn nhỏ kém may mắn không thể nhìn bằng mắt, mắt của các bạn chính là đôi bàn tay. Để chiến thắng nỗi sợ hãi, cháu hãy làm như các bạn. Nhắm đôi mắt trên mặt của cháu lại và mở đôi mắt trên lòng bàn tay ra. Dì cháu mình thỏa thuận nhé: tối nay, khi cháu tắt đèn đi ngủ, nếu có điều gì làm cháu sợ, hãy nhắm mắt lại, nhẹ nhàng ra khỏi giường, và cố gắng 'nhìn' xem 'nó' là gì.  Hãy 'nhìn' bằng đôi mắt ở lòng bàn tay của cháu… và sáng mai nói cho Dì xem cháu cảm thấy thế nào.  


Marina chấp thuận, nhưng vẫn lo lắng lắm. Cô bé biết mình cần dũng cảm để nhắm mắt đi tới sờ vào thứ khiến cô sợ. Marina rất muốn thử vì nghĩ mình đã vượt xa cái tuổi sợ bóng tối rồi. Giờ đi ngủ hôm đó, cô bé vào phòng mình và tự tắt đèn trước khi lên giường. Nhưng rồi cô sợ run người khi nhìn thấy một cái bóng ghê gớm ở phía giường mình. 

Nhớ lời dì Valerie, Marina liền nhắm mắt ở mặt lại và mở đôi mắt ở tay ra. Lấy hết can đảm, cô bé tiến lên sờ vào bóng đen bí hiểm…

Sáng hôm sau, Marina chạy lao vào nhà bếp, mặt rạng ngời, miệng hát líu lo. "Con quái vật mềm mại và mịn màng kinh khủng!" cô bé thét lên.

"Nó là con gấu bông yêu của cháu!".



Vượt qua nỗi sợ bóng tối. 




 Dịch từ tập truyện Giá trị Giáo dục của Pedro Pablo Sacristan

Bác  sỹ Nhi khoa 



English Version:

Fear is soft and smoothe

Marina was extremely afraid of the dark. When the lights went out, everything and every shadow appeared to her as the most terrible of monsters. Her parents explained to her, everyday and with great patience, that these things were not monsters. Marina understood her parents, but she could not stop feeling an awful fear whenever it was dark.

One day her Aunt Valerie came to visit. Valerie was an incredible woman. She was famous for her courage, and for having gone on many journeys of adventure, some of which had been made into books and movies. Marina wanted to conquer her fear of the dark, so she asked her Aunt how she became so brave, and whether she had ever been frightened.

"A great many times, Marina," answered her Aunt, "I remember when I was small and I was terribly afraid of the dark. I couldn't stay in the dark for even a moment".

Marina became very excited. How was it possible that someone so courageous could have been afraid of the dark?

"I'll tell you a secret, Marina. It was some blind children who taught me how to be brave. They can't see, so if they had never discovered the secret of how not to be afraid of the dark, they would have been forever frightened".

"It's true!" said Marina, intrigued, "Can you tell me that secret?"

"Of course! The secret is to change your eyes. Since blind children can't see, their hands are their eyes. All you have to do to conquer your fear is what they do. Shut the eyes of your face and open the eyes of your hands. Let's make a deal: tonight, when you go to bed and put out the light, if anything makes you afraid, close your eyes, carefully get out of bed, and try to see what it is that's making you scared. But do it using your hands as eyes... and tomorrow tell me how you're getting on with the fear".

Marina accepted, but she was rather worried. She knew she would need to be brave to close her eyes and go and touch whatever it was that was frightening her; but she was willing to try because she was already too old for this. When her parents took her to bed, she herself put out the light. After a little while, she felt afraid of one of the shadows in the bedroom. Following the advice of Aunt Valerie, she closed the eyes of her face and opened the eyes of her hands. And, summoning up all her courage, she went over to touch that mysterious shadow...

The next morning Marina came running into the kitchen, a big smile on her face, and a song on her lips. "The monster is so soft and smooth!..." she cried,

"It's my teddy bear!"


Pedro Pablo Sacristan



No comments:

Post a Comment