05 June 2012

Sư tử không gầm (bilangual)



Ngày xửa ngày xưa, có một chú Sư tử không biết gầm. Từ khi sinh ra chú đã vậy, nhưng không một cư dân nào của thảo nguyên mênh mông biết được điều này.











Ngay từ nhỏ, vì biết mình không thể gầm, Sư tử đã học cách nói năng ôn tồn với tất cả mọi người. Và biết lắng nghe họ. Chú biết cách thuyết phục bạn bè mà chẳng cần cao giọng. Sư tử chiếm được lòng tin và sự yêu mến của muôn loài.  



Nhưng rồi một ngày, chú gặp Lợn con Ngốc nghếc. Dường như 'ngốc' thôi chưa đủ, Lợn con còn là kẻ hết sức bướng bỉnh.


Câu chuyện giữa đôi bạn chẳng dẫn đến đâu. Sau một hồi tìm đủ cách nhẹ nhàng thuyết phục cậu bạn mới, Sư tử cảm thấy mình hoàn toàn bất lực. Chú chỉ muốn gào lên thật to để Lợn con hiểu, nhưng không thể vì ... chú không biết gầm. Sư tử cảm thấy mình thật kém cỏi.


Để chứng tỏ bản lĩnh, ‘Chúa sơn lâm’ bỏ ra mấy tháng trời thiết kế chiếc 'máy gầm' đề phòng khi cần đến. Chẳng bao lâu sau, Lợn con Ngốc nghếch lại xuất hiện. Lần này, lợn con tội nghiệp lại khiến Sư tử phát điên. Vị Chúa rừng xanh không thể kiềm chế và đã nhờ đến chiếc máy.

Thảo nguyên mênh mông rung động vì tiếng gẩm rú kinh hoàng.


"GRRRRRRRRRROAUUUUUUUURRRR!!!"

Âm thanh chói tai chẳng những khiến Lợn con hồn bay phách lạc mà còn làm muôn thú kinh hoàng. Hàng tháng trời, không con vật nào dám ló mặt ra khỏi nơi ẩn nấp.

Chỉ còn lại một mình, Sư tử hết sức cô đơn và buồn bã. Chú có đủ thời gian để suy nghẫm và nhận ra một điều: Chẳng cần gào tướng lên nếu muốn người khác hiểu mình. Trước đó, chính vì không biết gầm nên chú đã học được cách nói chuyện một cách từ tốn để thuyết phục bạn bè.


Dần dần, nhờ lòng nhân ái và thái độ chân thành, Sư tử đã lấy lại được niềm tin của các bạn. Và kể từ đó, chú chẳng bao giờ nghĩ tới chuyện gầm rú hay lớn tiếng với bất kỳ ai. 


Dịch từ tập truyện Giá trị Giáo dục của Pedro Pablo Sacristan
Bác  sỹ Nhi khoa 


English Version:


A Lion without a Roar

There was once a lion without a roar. The lion had always been this way, he had never been able to roar. But no one on the plains knew this. 


Since from an early age he realised he could not roar, he had learnt to talk softly with everyone, and to listen to them. He learned to convince others of his point of view without having to raise the volume levels. This won him the affection and trust of all the inhabitants of the plain.

But one day the lion spoke to a pig who was so stupid and stubborn, that the lion could not find a way to make the pig be sensible. He felt a strong urge to roar at the pig, but the fact that he could not made the lion feel at some disadvantage. 


To try to solve this problem, he spent a few months inventing a roaring machine which he could use whenever he might need it. A short while after completing the roaring machine, the stupid and stubborn pig turned up. He annoyed the lion so much that the lion used the machine. It sent out a truly terrifying roar.

"GRRRRRRRRRROAUUUUUUUURRRR!!!"

Not only did this give the pig a terrible fright, it also shocked all the animals on the plain. So much so that for months none of them dared to come out. 


The lion became sad and lonely, and had plenty of time to realise that he didn't need to roar in order get others to pay attention to him. Without knowing it, his lack of a roar had made him good at talking to others and convincing them.

So, little by little, using his kind and cordial tone of voice he managed to restore the animals trust in him, and never again did he consider returning to roaring or shouting.

Moral of the story:

Shouts and threats are not the best way to make friends, nor to get what you want.

Pedro Pablo Sacristan



No comments:

Post a Comment